Hotline

163 Pasteur, Phường 6, Quận 3, TP.HCM

» » Ăn vặt ở Yangon

Ăn vặt ở Yangon

Ăn vặt ở Yangon thường không giống như ở những thành phố khác là có thể món ăn được cung cấp và phục vụ cả ngày trong khi ở Myanmar, các món ăn trong ngày sẽ được bày bán thay đổi theo từng thời điểm và thực đơn cũng khác nhau cho nên hầu hết du khách thường sẽ bỏ sót để ăn món này hoặc món kia...

Thông thường khi đến Yangon, khách du lịch thường ghé đến khu “phố Tàu” để tìm chỗ lưu trú hoặc để lòng vòng khám phá các món ăn vặt, nơi được xem là năng động và nhộn nhịp về đêm nhất ở Myanmar.

Khanh Pham (Soái ca Sài Gòn)

Mới đây, trên trang cá nhân của anh Khanh Pham đã chia sẻ kinh nghiệm ăn vặt tại YanGon nhưng không phải tại khu China Town sầm uất mà tại 01 khu chợ quê nhỏ nằm gần khu chợ lớn Bogyoke.

Chợ Bogyoke sáng sớm...

Do đặc điểm các cơ sở kinh doanh hay các công ty hành chính sự nghiệp ở Myanmar thường hoạt động rất trễ khoảng sau 9 giờ sáng - ngay cả các khu chợ buôn bán sầm uất nhất của thành phố cũng vậy, cho nên chỉ với ít thời gian ngắn ngủi lưu lại Yangon, thật không dễ để nhìn thấy được rõ cách mà người bán hàng rong phục vụ cho người dân địa phương các món ăn ngon mà chúng ta khó có thể tìm thấy ở những khu tập trung toàn khách du lịch như ở khu phố Tàu. Điều dễ dàng thực hiện nhất là bạn nên chịu khó dậy sớm một chút, đi 01 vòng các khu chợ quê để có cái cảm nhận sâu sắc hơn.

Đường vào chợ dường như vẫn còn đang ngủ...

Tôi không hẳn là người mê ăn uống, nhưng tôi mê việc thức dậy sớm vào mỗi buổi sáng và giành thời gian đi lòng vòng để trải nghiệm cuộc sống của người dân địa phương ở những nơi tôi đã đi qua như 01 thói quen, kiểu như sáng dậy thật sớm, diện quần áo thật đẹp rồi bắt đầu khởi hành. Tôi thường sẽ không mang 01 chủ đích khám phá nhất định nào rõ ràng mà chỉ chọn đi 01 cách vô định, rồi dọc ngang trên đường đi qua hoặc trò chuyện với người dân cùng đi trên đường, nếu thấy có gì vui hay lạ mắt thì sẽ ghé vào để tìm hiểu thêm.

Họp chợ sớm...

Điểm tập kết của tôi lần này không phải ở khu China Town mà là 01 khu chợ quê nhỏ nằm gần khu chợ lớn Bogyoke, phải băng qua khu đường rày xe lửa với chi chít hệ thống đường ray giao nhau phức tạp. Lúc tôi đến khu chợ là khoảng 7 giờ sáng nhưng mọi thứ diễn ra ở đây có vẻ từ rất sớm, không khí hết sức nhộn nhịp và vui vẻ. Người thì bán mớ rau, mớ cá vừa đánh được. Người thì xào xào nấu nấu để tranh thủ bán cho người đi chợ ăn quà sáng...

Khu đường rày xe lửa chằng chịt...

Cảm giác đầu tiên nhận được là mọi người rất vui vẻ khi thấy tôi chĩa máy ảnh về phía họ hay món ăn mà họ đang nấu. Mặc dù khu chợ nằm khá gần khu chợ lớn sầm uất nhưng cách tổ chức chợ ở khu vực này khá giản đơn, mọi khâu chế biến và nấu món ăn đều được thực hiện hết sức giản dị, không cầu kỳ hình thức và đặc biệt là họ vẫn sử dụng củi lửa để nấu... Mùi khói bếp tỏa ra hết khắp con đường nhỏ vắng vẻ buổi sớm, len vào 2 hàng xe ô tô đậu ken kín trên đường, cảm giác có gì đó rất quê trộn lẫn trong phố, hình ảnh đối lập giữa giàu và nghèo rất rõ rệt. Tôi đi bộ nhìn ngắm mà cứ tưởng như mình đang xem 01 bộ phim sống động đang diễn ra trước mắt với rất nhiều cảm xúc trộn lẫn và điều này cứ luẩn quẩn trong đầu tôi cho đến khi tôi thoát hẳn ra khỏi khu chợ... (ở Myanmar người dân sử dụng phương tiện di chuyển phần lớn là ô tô, phương tiện công cộng như xe buýt, tuk tuk... khá cũ kỹ và lạc hậu, tình trạng kẹt và ô nhiễm khói xe bắt đầu trở thành nỗi lo của người dân trong nhưng năm gần đây).

Chợ sớm...

Học sinh tranh thủ ăn sáng trước khi đến trường...

Tranh thủ lựa mớ rau tươi...

Bánh bao...

Quay lại chuyện ăn vặt ở Yangon thường không giống như ở những thành phố khác là có thể món ăn được cung cấp và phục vụ cả ngày trong khi ở Myanmar, các món ăn trong ngày sẽ được bày bán thay đổi theo từng thời điểm và thực đơn cũng khác nhau cho nên hầu hết du khách thường sẽ bỏ sót để ăn món này hoặc món kia...

Bánh crepe dạng như bánh xèo ở Việt Nam...

Đặc sản mỳ các loại...

 

Món quốc hồn quốc túy: Nhai trầu...

 

Quẩy...

Các xe bán đồ ăn vặt/ ăn sáng thường bắt đầu công việc dọn hàng từ lúc 6:00 sáng, lúc bầu trời vẫn còn mát dịu, và lúc tôi đến cũng là lúc rất nhiều tốp chim bồ câu tranh nhau kiếm miếng ngô của ai đó đã rải từ trước trên vỉa hè làm tôi rất phấn khích. (Thông thường, ở các khu vực loanh quanh thành phố, người dân đi trên đường thường mua những lon ngô và rải ra làm thức ăn cho những đàn chim bồ câu hoang như thế này). Tuy nhiên, theo kinh nghiệm của tôi là nên tránh xa lúc bọn chúng đang bay sà xuống bãi thức ăn nếu không muốn bị lãnh nguyên “01 bầu tâm sự” rất hên xui của chúng trút lên đầu hay lên vạt chiếc áo linen màu trắng mà tôi đã cố diện từ lúc sáng...

Thủ phạm trút bầu tâm sự lên áo linen trắng của soái ca đang đu trên dây điện... 

Hẹn sớm gặp lại để còn có dịp được ăn nhiều hơn các món ngon ở Myanmar...Bây

Sưu tầm: FacebookKhanhPham